Cúc dại là loài hoa nhỏ thường mọc hoang, có những cánh trắng ngần, từ giữa tỏa ra như hình nan hoa quanh một nhụy vàng tươi
Tên tiếng Anh - Daisy - của loài hoa này bắt nguồn từ một từ Saxon,
day's eye, có nghĩa là "con mắt ban ngày", có lẽ vì hoa nở cùng với ánh
sáng ban mai rồi khép lại những cánh trắng khi chiều xuống.
Theo thần thoại La Mã, bông hoa nhỏ bé này có nguồn gốc từ Belides, một
trong các nữ thần chăm sóc các khu rừng. Một hôm, khi Belides đang nhảy
múa với người yêu của mình là Ephigeus, cô đã lọt vào mắt xanh của
Vertumrus, vị thần cai quản các vườn cây. Để bảo vệ cô khỏi sự săn đuổi
này, Flora, nữ chúa các loài hoa, đã biến cô thành một đóa hoa cúc
trắng.
Còn theo truyền thuyết của người Ailen cổ, hoa cúc trắng chính là linh
hồn những hài nhi đã chết khi vừa mới sinh ra. Chúa rải hoa cúc khắp
núi đồi và thảo nguyên, khắp trần gian để làm vơi đi nỗi buồn của những
người cha mẹ ấy. Truyền thuyết giải thích tại sao daisy mang ý nghĩa sự
trong trắng - ngây thơ.
Người xưa còn dâng tặng hoa cúc cho Artemis (The goddess of women).
Người ta tìm thấy rất nhiều hình những bông cúc trên gốm sư Ai Cập cũng
như ở những nơi khác suốt vùng Trung Đông. Người Assyria dùng hoa cúc
để chữa một số bệnh về mắt. Họ cũng tin rằng, nếu bạn nghiền hoa cúc và
trộn chúng với dầu rồi quét lên tóc sẽ làm cho tóc muối tiêu đen trở
lại.